Phim Quốc Tế Review Phim

Review phim “I Can Speak” – Tiếng Anh Là Chuyện Nhỏ

Mình vẫn không thể hiểu vì sao mà tựa bộ phim này lại được dịch qua tiếng Việt là “Tiếng Anh Thật Dễ”. Nó khiến cho mình lầm tưởng đây là một bộ phim hài nhẹ nhàng với sự tham gia của nữ diễn viên gạo cội rất thường thấy trên màn ảnh Hàn.

Bộ phim khởi động khá nhẹ nhàng và chậm rãi, tới lúc người xem bị cuốn theo nhịp phim thì tiết tấu bắt đầu nhanh và gay cấn.

Hóa ra không phải hài, tâm lý rất nặng nề nếu bạn cảm nhận được câu chuyện của nhân vật trong bộ phim hoặc đã từng trải qua hoàn cảnh tương tự.

Phim khá hay nhưng không đơn thuần là phim giải trí.

Một số thông tin bên dưới có thể tiết lộ nội dung phim nên bạn cân nhắc trước khi đọc.


I CAN SPEAK – cái tựa này khá đúng với ý nghĩa của nó rằng: Tôi có thể nói hoặc tôi sẽ nói, tôi dám nói ra.

Câu chuyện kể về một bà già neo đơn, sống một thân một mình ở một khu xóm chợ nghèo khổ và khó khăn nhưng bà ấy dám nói lên sự thật, dám tố cáo những điều sai trái. Bạn tự hỏi bản thân mình xem trước giờ có bao giờ bạn làm điều tương tự, hay bạn chọn cách im lặng cho qua.

Tất nhiên là bà ấy không thể một thân một mình làm được, bà chỉ còn cách báo cáo với những cơ quan chức năng có thẩm quyền. Thêm một lần nữa bộ phim lại phê phán và chỉ trích thái độ của các cơ quan nhà nước tiếp dân và xử lý vấn đề rất là “Theo đúng quy trình.” Cho tới ngày bà vô tình gặp được anh nhân vật chính trong câu chuyện. Thế rồi do số phận khiến hai người họ trải qua vô số những tình huống vừa hài hước mà cũng đầy nhân văn.

Tôi lại nhớ tới số phận của những con người nghèo khổ, làm lụng vất vả vì miếng cơm manh áo, sống chung trong một khu chợ mà có thể bị một chủ đầu tư nào đó mua lại. Với các nguồn hỗ trợ ngoài luồng nhằm tạo áp lực bắt họ phải dời đi, giải tỏa và đền bù không hợp lý. Thế thì ai sẽ đứng lên dám nói ra để bảo vệ lẽ phải.

Một bà già, đúng thế, đã làm tất cả mọi điều ấy. Bà làm với một động lực mạnh mẽ trong tim, hay chẳng qua chỉ để kiếm tìm sự quan tâm từ mọi người, điều mà bà gần như thiếu vắng trong suốt cả cuộc đời. Bộ phim cho thấy những tâm lý, những cách phản ứng rất thường tình của con người, mà sau khi nghiên cứu một chút và biết một xíu về tâm lý, tôi mới thật sự thấy nó hay.

Một số tình tiết trong phim rất đắt giá mà chắc phải tới gần cuối phim bạn mới nhận ra. Những câu chuyện về tình bạn già, câu chuyện cố gắng học tiếng anh, và còn một câu chuyện rất xa xôi từ tít thời phát xít Nhật. Hàn rất ghét Nhật do câu chuyện chiến tranh xâm lược từ thời thế chiến thứ 2, gần đây cũng có một bộ phim là The Battleship Island mà tôi chưa coi nhưng cũng phần nào truyền tải thông điệp tới các con người Hàn Quốc: Không bao giờ được quên cái quá khứ đau thương và tủi nhục ấy.

Nữ giải khuây hay Comfort Women là một điều có thật, đã xảy ra. Nó cho thấy sự ghê rợn của hành vi con người có thể gây ra. Theo BBC thì phía Nhật đã lên tiếng xin lỗi và bồi thường.

In 2015, the two countries reached a settlement whereby Tokyo formally apologised and agreed to pay 1bn yen ($8.3m, £5.6m) to fund victims.

Đây không phải là một bộ phim đơn thuần giải trí như tôi đã nêu ra ở đầu bài, nó rất nặng nề và ảm đạm. Nhưng vẫn khuyên các bạn đi coi!

Bạn nghĩ gì?